Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

TÍN TÂM LÀ NỀN TẢNG CỦA PHƯỚC ĐỨC, LÀ CỘI GỐC CỦA PHƯỚC ĐỨC

TÍN TÂM LÀ NỀN TẢNG CỦA PHƯỚC

ĐỨC, LÀ CỘI GỐC CỦA PHƯỚC ĐỨC

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Chúng ta học Phật việc đầu tiên chính là tin, Tịnh Tông nói ba điều kiện Tín Nguyện Hạnh.

Chúng ta tỉ mỉ nghĩ tưởng, có Tông Phái nào, có Pháp Môn nào mà không phải lấy Tín Nguyện Hạnh làm nền tảng?

Nếu như có hoài nghi, tín tâm không có thì nguyện cũng không có, hạnh cũng không luôn, toàn bộ đều không có. Chúng ta muốn thành tựu đạo nghiệp thì trước tiên phải xây dựng lòng tin.

Việc thứ nhất phải xây dựng lòng tin đối với Phật Bồ Tát, xây dựng lòng tin đối với Thánh Hiền. Nếu như hoài nghi, nếu như xem thấy hiện tượng hiện tại của xã hội trái ngược lại với Thánh Hiền đã nói, hoàn toàn tương phản, thì chúng ta phải tỉ mỉ mà tư duy, tỉ mỉ mà quán sát, tìm ra nguyên nhân chân thật của nó ở chỗ nào.

Tín tâm của chúng ta thì không thể dao động. Tín tâm là nền tảng của phước đức, là cội gốc của phước đức, thế là phú quý có thể cầu được, trường thọ có thể cầu được, Hiếu Tử hiền tôn đều có thể cầu được.

Các vị xem thấy An Sĩ Toàn Thư, Tiên Sinh Châu An Sĩ tích công lũy đức, ông cầu Hiếu Tử hiếu tôn, ông ghi chép trong Toàn Thư: Không hiếu thuận, loại người tạo tội nghiệp này, không nên đầu thai vào trong nhà tôi. Ông phát ra cái nguyện này, có nguyện ắt thành. Con cháu không hiếu đến nhà của bạn thì đều là oan gia trái chủ ngay trong đời quá khứ, không phải báo oán thì là đòi nợ. Chính mình tu dưỡng đạo đức, toàn gia phụng hành nhân nghĩa, cho dù oan gia trái chủ, họ cũng sẽ từ từ đợi cơ hội.

Lần này người trong nhà của các người đều hành thiện tích đức thì họ không đến, người báo ân sẽ đến, người tận hiếu sẽ đến, cho nên đều ở chính mình. Phật thị môn trung, hữu cầu tắc ứng, cầu trường thọ thì được trường thọ, cầu cái gì thì được cái đó. Tùy tâm sở dục, vật giai bị cố, chữ vật này chính là ngay nay chúng ta gọi là thọ dụng trên vật chất, bạn sẽ không kém khuyết.

Phàm là người như vậy, họ có thể tích được nhiều tài vật hay không?

Không thể, họ muốn có vật chất, muốn có tiền tài, nhất định là bố thí cho đại chúng, để tất cả chúng sanh bần khổ cùng hưởng, đây mới gọi là tích đức, phước báo của họ là không có cùng tận.

Nếu như vật chất chỉ riêng mình thọ dụng, người nhà chính mình thọ dụng, không chịu để xã hội đại chúng cùng cộng hưởng, tài phú của họ hưởng không lâu, sau khi thân chết nhà liền bại.

***