Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

NẾU TIN TƯỞNG BẢN THÂN MÌNH THẬT SỰ NGU MUỘI, ​​​​​​​NGU SI MÔNG MUỘI, TA MỚI PHẢN TỈNH, QUAY ĐẦU LÀ BỜ

NẾU TIN TƯỞNG BẢN THÂN MÌNH

THẬT SỰ NGU MUỘI, NGU SI

 MÔNG MUỘI, TA MỚI PHẢN TỈNH,

 QUAY ĐẦU LÀ BỜ

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Tóm lại là nói về ngu si che tâm, nên mông muội không biết, đấy thực sự là nỗi khổ vĩ đại đời người, không có việc nào được so sánh thống khổ hơn, nhưng loại người này rất đông, đáng thương, bản thân họ không biết, hoàn toàn không giác ngộ, người học Phật có biết chăng?

Không nhiều người biết, tại sao?

Không thực sự học, tại sao không thực sự học?

Chưa buông bỏ danh lợi, chưa buông bỏ dục vọng, chưa buông bỏ phiền não, không phải thực học.

Đặt ngay trước mắt bạn, bạn có tôi thích người này, tôi ghét người kia, có ý niệm như thế chăng?

Có, có tức là giả, tại sao lại giả?

Tâm quý vị không thanh tịnh, tâm không bình đẳng, vì thế tâm quý vị mê hoặc không giác ngộ, không giác là ngu si mông muội. Là điều nói sau này, ngu si che tâm, mông muội không biết, quý vị không thể không tin, không tin, đời này quý vị không thể phản tỉnh.

Nếu tin tưởng bản thân mình thực sự ngu muội, ngu si mông muội, ta mới phản tỉnh, quay đầu là bờ. Bản thân mình không biết, tự cho rất thông minh, ở đây nói tự cho trí tuệ, tự cho có trí tuệ, không biết mình đang ngu si mông muội.

Cố ý vô ý, tạo tác vô lượng vô biên tội nghiệp địa ngục, không hay biết, sau này đoạ địa ngục, không biết lí do đoạ lạc, quý vị nghĩ có oan uổng chăng?

Làm sao cứu được những chuyện này?

Chỉ có nghe Kinh, đọc Kinh. Nghe Kinh là giúp ta hiểu, đọc Kinh là giúp ta tu. Khi đọc Kinh, đọc thật rõ ràng, minh bạch, không để tạp niệm thẩm thấu vào trong, đó mới gọi là thực sự đọc Kinh. Đọc Kinh, vừa đọc, vừa suy nghĩ lung tung, đó là giả, đó không phải là chân.

Niệm Phật nơi miệng, người xưa đã dạy, rát họng cũng không ích gì. Nếu đọc Kinh để tạp niệm thẩm thấu, bản Kinh đó có nát cũng không tác dụng gì.

Đọc Kinh và niệm Phật đều là tu hành, không cho phép tạp niệm thẩm thấu vào trong. Thí như Bộ Kinh này, tôi cần một giờ để đọc xong, một giờ không có tạp niệm đó mới là chân công phu. Bởi thế phải biết đọc Kinh, biết đọc là tu hành, không thể không biết vấn đề này.

***