Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

LÀM THẦY GIÁO TÌNH NGUYỆN SUỐT BỐN MƯƠI CHÍN NĂM

LÀM THẦY GIÁO TÌNH NGUYỆN

SUỐT BỐN MƯƠI CHÍN NĂM

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Dạy người làm sao làm người, làm sao xử thế, làm sao đối nhân tiếp vật. Ngài dạy người như vậy, và truyền đến hôm nay Kinh Điển biến thành tụng. Nó vốn không phải để chúng ta tụng. Nếu để tụng, thì năm đó Thế Tôn nên viết vài bộ Kinh để mọi người tụng, không có. 

Nên chúng ta nhất định phải hiểu rõ, Đức Thế Tôn là thân phận gì, giống như Không Tử Trung Quốc vậy. Địa vị là thầy giáo, chức vụ là thầy giáo.

Chức vụ thầy giáo này của Ngài, không thu học phí của người khác, chính là thầy giáo tình nguyện. Làm thầy giáo tình nguyện suốt bốn mươi chín năm. Người học với Ngài rất đông, và sau đó kết tập thành Kinh Tạng. Tài liệu phong phú này được lưu truyền về sau. Khi truyền đến Trung Quốc không phải là hoàn chỉnh, vì lúc đó giao thông không phương tiện.

Kinh Điển là viết tay, viết trên lá cây Bối Đa La, vô cùng quan trọng. Nên Cao Tăng Ấn Độ đến Trung Quốc, Cao Tăng Trung Quốc đến Ấn Độ đi thỉnh Kinh, chọn lựa rất kỷ càng tỷ mỷ.

Sách phiên dịch chữ Hán, là tuyển chọn tinh hoa nhất, tốt nhất trong Kinh Điển phạn văn của Ấn Độ. Đương nhiên cũng phải thích hợp với nhu cầu của người đông phương chúng ta. Không đem về được tất cả, thật đáng tiếc vô cùng. Và những thứ còn lại đó hiện nay đã thất truyền toàn bộ.

Hiện nay bảo tồn hoàn chỉnh nhất vẫn là bản dịch chữ Hán. Tiếng Tây Tạng bảo tồn một bộ phận. Bản chữ Hán bảo tồn hoàn chỉnh nhất. Nên chúng ta phải hiểu, những Kinh Điển này Đức Thế Tôn Giảng dạy khi còn tai thế.

Chúng ta học Phật là tiếp nhận giáo dục của Phật Đà, cần phải hiểu điều này, với Tôn Giáo không có tương can gì. Đức Thế Tôn không phải Thần, cũng không phải Tiên, Ngài là con người. Phật nghĩa là gì chúng ta phải hiểu cho rõ ràng.

Người Ấn Độ xưng là Phật Đà, người Trung Quốc gọi là Thánh Nhân. Phật và Thánh ý nghĩa tương đồng. Định nghĩa của Thánh là thấu triệt chân tướng sự thật. Hay nói cách khác, Thánh Nhân là một người minh bạch, phàm phu chúng ta là người hồ đồ. Thánh Nhân là người minh bạch, ý nghĩa của Phật là giác ngộ.

Giác ngộ không phải chính là minh bạch sao?

Nên Ấn Độ xưng Phật Đà với Trung Quốc gọi Thánh Nhân, ý nghĩa này có thể nói là vô cùng tương đương. Nên Ngài không phải thần cũng không phải tiên. Hiện nay những học sinh hậu thế này có lổi với thầy giáo.

Vì sao?

Đem giáo dục của Phật Đà biến thành Tôn Giáo.

Quý vị nói có hỏng bét rồi không?

Tôn Giáo là mê tín. Trong nhà Phật lễ Phật lễ Bồ Tát, còn chúng ta lễ Tổ Tiên ý nghĩa tương đồng. Thận chung truy viễn, ý nghĩa tức là kỷ niệm. Với lễ bái thần trong Tôn Giáo hoàn toàn không như nhau.

Chúng ta kỷ niệm vị thầy giáo này, chư vị Bồ Tát là học sinh trước đây, là Sư Huynh của chúng ta. Là những Sư Huynh vô cùng thành tựu. Như bảy mươi hai vị hiền của Khổng Lão Phu Tử vậy. Trong ba ngàn đệ tử, có bảy mươi hai nhân tài kiệt xuất. Đó là Hiền Nhân, trong Phật Pháp gọi là Bồ Tát, không thể không biết.

Giáo Dục tốt như vậy, nội dung tốt như vậy không người biết. Người y theo giáo dục này để học tập quá ít. Chúng tôi thật may mắn khi đã gặp được thầy Phương Đông Mỹ, mới thấu triệt được vấn đề này. Vốn dĩ chúng tôi đều không tin tưởng, vì cho rằng nó là Tôn Giáo, là mê tín, bây giờ đã hiểu rỏ ràng minh bạch.

Sau này tôi gặp được Chương Gia Đại Sư, Ngài khuyên tôi xuất gia, khuyên tôi phải thật sự làm. Trách nhiệm này rất lớn, sứ mạng này vô cùng thiêng liên, không dể dàng gì. Chúng ta phải đem Phật Pháp trở về với giáo dục. Đức Thế Tôn là một nhà tư tưởng, một nhà triết học, là một nhà giáo dục. Phải hiểu rõ ràng minh bạch điều này.

Giáo dục này xác thực có thể cứu xã hội, có thể cứu thế giới này. Lời này không phải tôi nói. Niên đại bảy mươi, tiến sĩ Thang Ân Tỷ nước Anh đã nói. Lời này nói là thật, hoàn toàn không phải giả.

Ông ta nói cần phải giải quyết vấn đề của xã hội thế kỷ hai mươi mốt. Vấn đề này hiện nay vô cùng nghiêm trọng, chỉ có học thuyết Khổng Mạnh với Phật Pháp đại thừa. Mới biết đúng đắn và thấu triệt điều này thật không dể.

Nhưng không tinh tấn tu học, thì không thể y giáo phụng hành. Những giáo huấn trong Kinh Điển không nhìn ra được, huống gì hầu như tuyệt đại bộ phận là Kinh được phiên dịch hoàn thành trước Triều Đại Nam Tống. Nhưng vẫn được xem là rất khó gặp. Các Đại Sư phiên dịch Kinh đều có trí tuệ cao độ.

***