Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

CON NGƯỜI MÊ ĐẾN CỰC ĐIỂM, NẾU KHÔNG CHỊU ĐẾN TẬN CÙNG CỦA SỰ ĐAU KHỔ, THÌ HỌ KHÔNG CHỊU QUAY ĐẦU

CON NGƯỜI MÊ ĐẾN CỰC ĐIỂM,

NẾU KHÔNG CHỊU ĐẾN

TẬN CÙNG CỦA SỰ ĐAU KHỔ,

THÌ HỌ KHÔNG CHỊU QUAY ĐẦU

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Nếu chúng sanh này muốn tạo nghiệp ác, Bồ Tát có nên giúp họ chăng?

Quý vị thử nghĩ xem. Nghĩ đến chắc chắn sẽ không giúp họ.

Còn không nghĩ đến, không nghĩ chẳng phải là đã giúp họ rồi sao?

Thật vậy, không phải giả. Bồ Tát giúp họ tạo nghiệp của địa ngục A tỳ, sau đó họ sẽ đoạ vào địa ngục A tỳ.

Như vậy là sao?

Đây là từ bi của Bồ Tát.

Từ bi giúp họ tạo ác nghiệp và đưa họ vào địa ngục sao?

Không sai. Vì họ có loại tập khí nghiệp chướng này. Tập khí ác nghiệp này, chỉ còn cách giúp họ đoạ địa ngục, nhanh đến địa ngục để tiêu trừ nghiệp chướng. Khi họ tiêu hết tội nghiệp ra khỏi địa ngục, lại đến độ họ.

Quý vị xem, đây không phải là pháp phương tiện ư?

Nếu họ không lãnh chịu những quả khổ như vậy, thì tín tâm của họ đối với Phật Pháp sẽ không sanh khởi. Điều này phàm phu chúng ta không hiểu được, phàm phu nghĩ không thông được điều này. Nhưng đối với Bồ Tát là điều tất nhiên, là hợp lẽ.

Nên ta tu thiện, Bồ Tát giúp ta. Ta tạo ác nghiệp, Bồ Tát cũng giúp. Bồ Tát có trí tuệ chân thật. Các Ngài đưa chúng sanh đến địa ngục, rồi ở trước cửa địa ngục xem chừng. Khi nào chịu quả báo hết rồi, không muốn chịu nữa.

Được, ra thôi. Họ sẽ đón chúng ta ra khỏi địa ngục. Đây là lợi ích chân thật. Con người mê đến cực điểm, nếu không chịu đến tận cùng của sự đau khổ thì họ không chịu quay đầu.

Nên để họ sớm chịu đau khổ, không phải như thế họ sớm ngày quay đầu sao?

Ngạn ngữ có câu: Trường thống bất như đoản thống.

Dày vò lâu dài chi bằng một lần chịu hết đau khổ, không phải sẽ tốt hơn sao?

Ta mới hiểu được phương tiện thiện xảo của Chư Phật Như Lai thật không thể nghĩ bàn. Đúng là đại từ đại bi.

Các Ngài không phải hại chúng ta, mà thật sự đang cứu chúng ta. Chư Phật Bồ Tát đều biết, sinh mạng là vĩnh hằng, không có sanh diệt. Chúng sanh tham sống sợ chết, như vậy là sai lầm. Cho rằng thật có sanh tử, nhưng Bồ Tát hiểu rõ.

***