Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

CON CÁI TIN TƯỞNG VÀO CHA MẸ ĐÓ LÀ THIÊN TÍNH

CON CÁI TIN TƯỞNG VÀO

CHA MẸ ĐÓ LÀ THIÊN TÍNH

Giảng giải: Pháp Sư Thành Đức
 

Con người không thương yêu cái thân này, điều trước tiên là đã thiếu cái tâm hiếu. Thứ hai là không có đủ trách nhiệm đối với gia đình, đoàn thể. Con người nhất định phải luôn luôn nghĩ đến gia đình, đoàn thể. Không nên tăng thêm gánh nặng cho gia đình, để đoàn thể lo lắng cho đức hạnh của chúng ta, lo lắng cho sức khỏe chúng ta.

Việc này là không tận hết bổn phận của một con người. Chăm sóc bản thân mình tốt cũng là một trách nhiệm. Điều này là cùng với mọi người vừa nhắc đến tánh quan trọng của việc kiềm chế.

Chúng ta tiếp tục xem câu tiếp theo, ở quyển ba. Hai câu này là uốn nắn tánh xấu của bản thân mình. Hay nổi nóng thật sự dễ dàng chuốc lấy sự diệt vong, nhất là cũng dễ bị tự cao tự đại, không biết giữ bình tĩnh, không biết phản tỉnh.

Lời giáo huấn ở trong Hán Thư: Những Thánh Nhân làm lãnh đạo lúc nào cũng lo nghĩ cho lợi ích của nhân dân trong thiên hạ, không vì sự phẫn nộ của cá nhân mà làm tổn hại đến điều chính nghĩa trong thiên hạ.

Những vị Cổ Thánh Tiên Vương này đức hạnh làm được Thánh Nhân, họ lúc nào cũng lấy lợi ích của người dân mà suy tính, để cân nhắc, nhất định sẽ không vì sự tức giận nhất thời của mình mà tổn hại đến lợi ích chung của cả quốc gia, đến quyền lợi của cả quốc gia.

Họ sẽ không làm những việc như vậy. Quốc gia cũng như vậy. Chúng ta ở trong một đoàn thể luôn luôn lấy đại cuộc làm trọng, luôn nghĩ về đoàn thể, bất kỳ người nào có ân oán với chúng ta nhất định phải bao dung, nhất định không vì thù oán cá nhân mà gây trở ngại cho công việc của tập thể.

Đây là việc chung trong thiên hạ. Người mà nghĩ đến nhân dân thì nhất định sẽ không làm những việc này. Giả như chúng ta có cái tâm như vậy, ở trong tất cả mọi cảnh duyên liền biết nghĩ đến đoàn thể, không thể tạo ra sự xung đột, sự đối lập.

Nên dĩ hòa vi quý, thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa. Câu này cũng nói đến rất nhiều vị Vua vì tức giận nhất thời liền phát động mấy trăm ngàn quân đi đánh nhau.

Thật sự con cái của mấy trăm ngàn người đó đều ở trong phút giây sanh tử, hơn nữa lương thực ăn mỗi ngày đều là gánh nặng cho quốc gia. Vì một mối thù cá nhân, rốt cuộc là quốc gia phải gánh nặng như vậy. Đây không phải là người sáng suốt, cho nên mới làm những việc như vậy.

Địa vị càng cao, càng muốn chi phối cảm xúc, vì sao vậy?

Địa vị càng cao, cấp dưới và những người trong đoàn thể rất tự nhiên sẽ tôn trọng chúng ta. Cấp dưới tôn trọng chúng ta thì sự nổi giận của chúng ta lại đặc biệt lớn, buồn vui rất thất thường đối với những người tôn trọng chúng ta, trong tâm của họ rất khó điều chỉnh thích hợp.

Họ vốn là rất tôn trọng, nhưng cơn tức giận của chúng ta nhiều như vậy đã làm cho tâm của họ có nhiều trở ngại, rất khó chịu. Việc này cũng nên để cho chúng ta phải bình tĩnh, nên kết thiện duyên với những người có duyên, nên mến mộ mỗi cái nhân duyên.

Chúng ta từ nơi gia đình mà xem lại, giả như cha mẹ buồn vui thất thường thì tâm lý của con cái họ đặc biệt sẽ có chướng ngại, thậm chí đối với mọi người đều có sự đề phòng.

Bởi vì khi chúng còn nhỏ rất cung kính cha mẹ, rất muốn sà vào lòng của cha mẹ, nhưng mà cha mẹ đột nhiên nổi lên cơn nóng giận, làm cho chúng không lần ra manh mối, cơ bản là làm cho chúng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Vỗ hai bàn tay chạy đến, rốt cuộc là làm cho chúng đối với cha mẹ hoàn toàn là một thiên tính tự nhiên liền trở thành chướng ngại. Nghiêm trọng hơn, chính là không còn tin tưởng vào cha mẹ nữa.

Con cái tin tưởng vào cha mẹ đó là thiên tính, vì sao cuối cùng lại trở thành như vậy?

Người làm cha mẹ chúng ta phải nên suy xét lại, vì sao con cái có tâm sự mà không nói với chúng ta, sự chướng ngại, sự ngăn cách này bắt đầu từ lúc nào đây?

Có những lúc không nên một mực trách móc con cái, rất nhiều ngọn nguồn của vấn đề đều do ở nơi người lớn là cha mẹ. 

Tôi còn nhớ quá trình trưởng thành của mình đến lúc học trung học, làm việc gì thì nhất định đều phải thưa với mẹ, việc sai lầm cũng thưa với mẹ. Bởi vì trong gia đình thì không có bí mật, nếu không nói thì hình như ngủ không được, trong lòng cảm thấy như là đã dối gạt mẹ, không nói thật với mẹ thì rất khó chịu. Đây là việc tự nhiên.

Chúng ta tiếp tục xem câu tiếp theo, trang hai trăm mười tám, quyể thứ hai. Câu nói vừa rồi làm chúng tôi nhớ đến mấy tiết học trước. Cống Vũ khuyên ngăn Hán Nguyên Đế, trong đó có nói đến câu này. Vương giả thụ mệnh ư thiên, vi dân phụ mẫu.

Quân Vương là nhận được mệnh Trời nên phải đảm nhiệm, có thể gánh trách nhiệm giám hộ người dân, thay Trời yêu thương nhân dân, như vậy mới đúng. 

Cho nên cũng giống như chúng ta hôm nay, có thể làm giáo viên, có thể làm bậc Trưởng bối, có thể làm lãnh đạo của một đoàn thể, điều này cũng là nhận mệnh ở nơi ông Trời. Phước báu của chúng ta đã hiện tiền, hãy trân quý cái phước báu này, tạo phúc ở nơi con người.

Đệ Tử Quy nói: Đối người ở, thân đoan chánh. Tuy đoan chánh, lòng độ lượng, cái tâm phải như vậy. Tiếp theo là chúng ta nói đến phương diện tu thân, một điểm quan trọng khác chính là chuyển biến thiện. Hiểu được điều thiện rồi thì phải nhanh chóng đi làm. Những lời giáo huấn trong Luận Ngữ, chúng ta cùng nhau đọc một lần.

Khổng Tử nói: Trong ba người đi đường tất có kẻ làm thầy mình. Bắt chước điều lành của người thiện, sửa đổi điều sai lầm của kẻ bất thiện.

Chúng ta nhìn thấy đoạn nguyên văn Ngụy Thừa Tướng đã biên soạn và phiên dịch những đoạn Chú Giải nhỏ: Ngôn ngã tam nhân hành, bổn vô hiền ngu, trạch thiện tùng chi, bất thiện cải chi, cố vô thường sư.

Ba người đi chung với nhau hoàn toàn không thể nói một người là hiền, một người là ngu, ý nghĩa không phải như vậy, mà là ba người cùng sống với nhau, hoặc là sống chung với những người khác, nên nhìn thấy ưu điểm, hành vi thiện của người khác, chúng ta cố gắng mà học tập mà noi theo.

Tức tư tề, thấy người khác có những điều bất thiện không nên chỉ trích, mà nên hồi đầu phản tỉnh mình. Mỗi một người đều là tấm gương của ta, cho dù họ là thiện hay là ác, đều là để giáo dục cho ta.

Hãy xem mọi người đều là Thầy của ta, chỉ có bản thân ta là học trò. Nếu họ bất thiện thì bản thân ta phải sửa trước. Ta sửa xong rồi, sự thị phạm tốt này sẽ ảnh hưởng đến họ, họ cũng có thể sửa đổi. Ta không sửa đổi mà chỉ yêu cầu họ, trong tâm họ không phục.

Cố vô thường sư, không nói thầy giáo cố định, họ đều đang học tập mọi lúc mọi nơi. Không chỉ học tập với con người, thậm chí là học tập với tất cả Trời đất vạn vật. Cổ nhân có cách tu dưỡng như vậy. Kể cả việc nhìn thấy cái bàn này.

Các vị nhìn xem, cái bàn này mỗi ngày đều phục vụ cho chúng ta, chúng ta đặt vật gì lên nó cũng không than mệt, không oán không trách mà phục vụ chúng ta, có nên học tập cái bàn này không?

Kể cả việc bạn nhìn thấy một cái cây, cây cối mỗi ngày cho ta không khí, không có khí oxy thì ta không thể sống, lá của nó quang hợp tạo ra khí oxy cho chúng ta, trái của nó cho chúng ta ăn, thân của cây còn cho chúng ta xây cất nhà cửa, làm những vật dụng trong gia đình, toàn thân của nó là vô tư cống hiến cho con người, đều không có sự đòi hỏi, rất có đạo nghĩa. Các vị xem, con người chúng ta mới bỏ sức một chút là bắt đầu đòi hỏi.

Ngày nay nghiêm trọng đến nỗi cả vợ chồng cũng đòi hỏi điều kiện, trước khi kết hôn vẫn phải đem tài sản phân chia rõ ràng. Vì vậy, nhìn thấy Trời đất vạn vật phục vụ cho loài người chúng ta, chúng ta cũng nên học hỏi điều này, lấy Trời đất vạn vật làm thầy.

Có thể có được sự giác ngộ ở khắp mọi nơi, có thể hướng thượng ở mọi nơi, có thể kiểm tra sự thiếu sót của bản thân mình ở mọi nơi, cái tâm như vậy hiếm có, là hiếu học, trí huệ càng lúc càng gần hơn. Cho nên cái tâm này cần phải thay đổi, ngay sau đó chính là thái độ này, câu nói này giống như một luồng ánh sáng chiếu vào tâm của mình.

Chiếu vào chưa?

Nhất định sẽ chiếu vào. Tôi xem đến câu nói này, đột nhiên nhớ đến tuần trước hình như chúng tôi đã phân công làm bài tập.

Sao mà chỉ có mấy người có phản ứng vậy?

Chẳng lẽ là tôi không nói rõ sao?

Không có phân công làm bài tập sao?

Hãy nêu ra năm người mà các vị khâm phục nhất, như vậy thì các vị mới biết được các vị có thể học được điều gì từ những người đó. Hơn nữa học được, hiểu được, làm như thế nào để chân thật thực hiện.

Noi theo cũng phải xác định rõ ràng, nếu không thì rất nhiều người xung quanh đáng để cho chúng ta học tập, rốt cuộc là đã quen biết năm năm, mười năm, một chút ưu điểm của họ cũng không học được. Cách học những Kinh Giáo như vậy, hết thảy đều là ở bề ngoài, học một cách hời hợt, rất đáng tiếc.

Được rồi, bài tập này phải nên nộp, tuần sau sẽ nộp. Con người không nên cái gì cũng chú ý đến điều kiện bên ngoài, tuần sau không đi học thì không thể nộp.

Trọng thực chất, không trọng hình thức, là phải dựa vào lương tâm chứ không phải là dựa vào ai khác, đúng không?

Các vị nêu ra xong rồi thì nộp bài tập, Tổ Tiên của chúng ta đang theo dõi.

***