Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

CÁC VỊ PHẢI NÊN BIẾT, CÔNG ĐỨC CÙNG PHƯỚC ĐỨC HOÀN TOÀN KHÁC NHAU

CÁC VỊ PHẢI NÊN BIẾT,

CÔNG ĐỨC CÙNG PHƯỚC ĐỨC

HOÀN TOÀN KHÁC NHAU

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Thích Ca Mâu Ni Phật, Lục Tổ Đại Sư Huệ Năng làm ra tấm gương tốt cho chúng ta. Thích Ca Mâu Ni Phật là người nước ngoài rất xa với chúng ta, Đại Sư Huệ Năng là người Trung Quốc, thật có con người này, thật có việc này, thân thể của ngài hiện tại vẫn còn, nhục thân vẫn còn, ở Chùa Nam Hoa Quảng Đông.

Đại Sư Huệ Năng năm xưa ở đời không có đi học, không biết chữ, bạn đọc Phật Kinh, Phật Kinh rất nhiều, bạn xem thấy bộ Đại Tạng Kinh, tuỳ chọn bộ Kinh nào, tuỳ chọn một đoạn nào mà bạn không hiểu, bạn đọc cho Ngài nghe, ngài liền giảng cho bạn nghe.

Loại trí tuệ năng lực này từ đâu mà có?

Là từ trong tự tánh vốn có, chỉ cần bạn kiến tánh thì trí tuệ của bạn cũng hiện tiền, đức năng tướng hảo của bạn cũng thảy đều hiện tiền, đó là Phật Pháp dạy chân thật thọ dụng cho chúng ta.

Liễu nhân Phật Tánh, người xưa ngay chỗ này giới thiệu cho chúng ta chiếu liễu, bạn phải chú ý chữ chiếu này. Chiếu liễu là dãn biệt, không phải phân biệt.

Nếu như tỉ mỉ nghiên cứu, phân biệt, việc này liền hiểu rõ, nhưng trong hiểu rõ có sai lầm, không phải chân thật hiểu rõ, thật đã hiểu rõ không có nghiên cứu, vì sao vậy?

Nghiên cứu là phân biệt, là ý thức thứ sáu, chấp trước là Mạc Na Thức, phàm phu sáu căn đối với sáu trần sanh khởi tác dụng chính là sáu thức.

Thức là cái gì vậy?

Thức chính là phân biệt, vậy thì dùng sai rồi. Nếu như dùng đúng, dùng đúng cũng gọi là liễu biệt. Liễu biệt chính là chiếu liễu, chính là bạn không có phân biệt thì tường tận, thông qua nghiên cứu được tường tận thì là sai, không cần phải nghiên cứu, cho nên nhà Phật gọi là tham cứu, không gọi là nghiên cứu.

Tham cứu cùng nghiên cứu khác biệt ở chỗ nào vậy?

Nghiên cứu là dùng tâm ý thức, tham cứu không dùng tâm ý thức. Tham chính là tường tận. Dùng tâm ý thức, tâm là A lại da, ý là Mạc Na, thức thứ bảy. Thức là thức thứ sáu.

A lại da là khởi tâm động niệm, Mạc Na là chấp trước, thức thứ sáu là phân biệt. Lìa tâm ý thức gọi là tham, lìa tâm ý thức chính là không khởi tâm không động niệm, không phân biệt, không chấp trước, đó chính là không dùng tâm ý thức.

Không dùng tâm ý thức, mắt nhìn rõ thông suốt, tai nghe tường tận, thân thể tiếp xúc rõ ràng, đó gọi là chiếu liễu, đó gọi là chiếu kiến. Chúng ta đọc Tâm Kinh, trong Tâm Kinh nói chiếu kiến Ngũ Uẩn giai không, đó chính là chiếu liễu chân như chi lý, đó là chân trí tuệ, cho nên trí tuệ chân thật là lìa khỏi tâm ý thức mới là trí tuệ chân thật.

Tự tánh vốn đủ trí tuệ Bát Nhã, người người đều có, thế nhưng chúng ta đều không dùng nó, chúng ta vẫn là vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, đem trí tuệ Bát Nhã trong tự tánh của chúng ta biến thành tâm ý thức, cho nên Lão Sư dạy chúng ta buông bỏ.

Buông bỏ chấp trước, buông bỏ phân biệt, buông bỏ khởi tâm động niệm, trí tuệ Bát Nhã tự tánh hiện tiền, bạn liền có thể chiếu liễu vạn sự vạn pháp, nhìn thấy chân tướng của tất cả pháp, chân như chi lý. Trong Đại Thừa Giáo chúng ta thường nói tánh tướng, sự lý, nhân quả, bạn nhìn thấu, bạn thật tường tận rồi, đó gọi là Liễu Nhân Phật Tánh.

Trên bộ kinh này nói, đối với Tự Tánh Thanh Tịnh Viên Minh Thể, Liễu nhân năng liễu cũng chính là trí tuệ Bát Nhã tự tánh vốn đầy đủ, có thể tường tận nó, nó không phải là Sanh nhân chi sở sanh, nó là Liễu nhân năng minh liễu.

***