Con ngöôøi khoâng theå baát hieáu cha meï
Khoâng theå nghòch Thaày phaûn ñaïo

hieuthantonsu.vn

BỐN CHỮ THÀNH KÍNH KHIÊM HÒA RẤT QUAN TRỌNG

BỐN CHỮ THÀNH KÍNH KHIÊM HÒA

RẤT QUAN TRỌNG

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Chúng ta chọn một pháp môn, ngày nay chúng ta chọn phương pháp Trì Danh Niệm Phật. Ta chọn pháp môn này, nhưng đối với các pháp môn khác đều tôn trọng, không được khinh mạn, khinh mạn là có tội.

Có rất nhiều người cho rằng pháp môn mình tu cao, cao hơn người khác, người khác không bằng mình. Chỉ có thể nói phương pháp này thích hợp với ta, ta tu pháp môn này cảm thấy dễ dàng hơn, nhưng phải tôn trọng các pháp môn khác. Nếu hủy báng các pháp môn khác, nghĩa là đang hủy báng Phật, báng Pháp, báng Tăng.

Tội hủy báng Tam Bảo là đọa vào địa ngục A tỳ, điều này không thể không biết. Hủy báng người khác nghĩa là cống cao ngã mạn, tâm ngã mạn là sanh phiền não không sanh trí tuệ, học Phật nhất định phải biết khiêm tốn.

Trong sáu Ba la mật của Bồ Tát dạy chúng ta trì giới, nhẫn nhục. Trong Bồ Tát giới nói, khen mình chê người, trong Du Già Giới Bổn nói là trọng tội. Tự khen mình mà hủy báng người khác, tội rất nặng.

Chúng ta xem ở sau Kinh Hoa Nghiêm, năm mươi ba lần tham bái của Thiện Tài Đồng Tử, Thiện Tài Đồng Tử tu pháp môn niệm Phật. Đối với năm mươi ba vị thiện tri thức, họ tu học không phải pháp môn Tịnh Độ, nhưng quý vị thấy Ngài luôn cung kính, luôn cảm ân.

Điều này chính xác, là để dạy chúng ta, đều là lời Phật dạy. Đức Phật nói ra nhiều phương pháp như thế để độ chúng sanh căn tánh bất đồng, làm gì có chuyện sai lầm.

Thiện Tài là một người hành Bồ Tát đạo, là tấm gương tốt cho người tu hành, chúng ta phải học theo Ngài. Bản thân khiêm tốn, lễ kính người khác, khen ngợi người khác, như vậy là đúng.

Cổ Đức thường nói: Nếu muốn Phật Pháp thịnh, chỉ có Tăng khen Tăng. Tứ chúng đệ tử trong Phật Môn đều có thể khen ngợi lẫn nhau, Phật Pháp sẽ hưng thịnh, hòa thuận, gia hòa vạn sự hưng. Trong nhà bất hòa nhất định suy bại, người bên ngoài cũng coi thường. Bốn chữ thành kính khiêm hòa rất quan trọng.

Như trong Kinh nói: Phát tâm cuối cùng đều như nhau, hai tâm như vậy tâm trước khó. Tự mình chưa được độ độ người trước, cho nên tôi lễ sơ phát tâm. Phát tâm ở đây là phát tâm bồ đề, tức là nói về sự. Tứ hoằng thề nguyện không phân biệt tông phái, không phân biệt pháp môn, tất cả đều phát tâm như thế.

Phải chăng là phát thật?

Đó là vấn đề khác. Phật Bồ Tát yêu cầu đối với hàng sơ học là phải thật sự phát tâm, tâm này nghĩa là khẳng định phương hướng, khẳng định mục tiêu. Ba điều trước là phương hướng, sau cùng Phật đạo thề nguyện thành là mục tiêu. Đoạn phiền não là đoạn đức, học pháp môn là trí đức, độ chúng sanh là ân đức. Ba đức này thành tựu mục tiêu sau cùng Phật đạo vô thượng thề nguyện thành.

Người có tâm từ bi khẩn thiết, mình chưa được độ nhưng độ chúng sanh trước. Trong hàng Bồ Tát có biểu pháp, Bồ Tát Địa Tạng chính là trường hợp này, đúng là quên mình vì người, điều này rất khó có được.

Kinh Hoa Nghiêm nói tứ tịnh đức của pháp thân Bồ Tát, điều sau cùng là khổ thay cho chúng sanh. Trong này quan trọng nhất là đoạn đức và trí đức, đoạn đức là đức hạnh, trí đức là trí tuệ.

Không có đức năng, không có trí tuệ làm sao độ chúng sanh?

Có trí tuệ không có đức năng cũng không được, có đắc năng không có trí tuệ cũng không được. Tâm này quả báo tuy là bồ đề, bồ đề nghĩa là thành Phật. Mà hoa báo của nó ở Cõi Tịnh Độ, đây là vãng sanh, là nói đối với hàng trung hạ căn tánh.

Chúng ta biết đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh, chỉ có hàng thượng thượng căn mới có phần. Thông thường mà nói ba căn thượng trung hạ đều không làm được.

Do đây có thể biết, phiền não khó đoạn, vô cùng khó khăn, nguyên nhân gì?

Chúng ta ở trong lục đạo thời gian quá lâu, những tập khí phiền não này đều nuôi dưỡng từ trong lục đạo.

Cổ Nhân có câu: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Người trong lục đạo, nhiều người mê muội, người giác ngộ ít. Cho dù giác, nhưng giác chưa triệt để, cao nhất là tu thiện tích đức.

Mục đích tu thiện tích đức là gì?

Hy vọng quả báo đời sau càng tốt hơn, bởi vậy họ không ra khỏi luân hồi lục đạo. Trong tình trạng này, có thể nói Phật Bồ Tát đặc biệt từ bi.

Chúng ta phải cảm kích Phật A Di Đà, đã vì chúng ta mà kiến lập nên Thế Giới Cực Lạc, giúp người tập khí phiền não rất nặng như chúng ta, cũng có thể thành tựu ngay trong đời này. Như ở trước nói, nếu chúng ta đặt mục tiêu ở Thế Giới Cực Lạc, phương hướng của chúng ta là ở phương Tây, mục tiêu là đến Thế Giới Cực Lạc gặp Phật A Di Đà.

Chúng ta ở đây đoạn ác tu thiện, chúng ta không cần quả báo trong lục đạo, ta chỉ nhất tâm nhất ý muốn đến Thế Giới Cực Lạc, được chăng?

Được. Bộ Kinh Vô Lượng Thọ này, trong bốn mươi tám nguyện này nói rất rõ ràng minh bạch, thật sự có thể đến đó. Cho nên nói hoa báo ở Tịnh Độ. Sau khi đến Thế Giới Cực Lạc, sự thọ dụng thù thắng đó vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta.

***